[Thư Viện] Chương 233

Chương 233: Phản ứng hóa học 08

~ Trần Tú Mai từ chức ~


Tại sao tự nhiên Trần Tú Mai lại từ chức? Đêm qua khi họ thấy bà ta trên sân thượng, bà ta còn hoảng hốt nói chuyện ba đồng nghiệp cũ từ trước với Lâm Tự Sâm, nghi ngờ ba người này gặp chuyện. Lúc này bà ta cũng nộp đơn xin thôi việc, chẳng lẽ không sợ mình cũng có chuyện sao?

Việt Tinh Văn nhìn sang Giang Bình Sách, “Cậu nghĩ bà ta chủ động nghỉ việc để né tránh hay bị đe dọa?”

Giang Bình Sách chau mày nói: “Đêm qua bà ta còn hốt hoảng trên sân thượng, thêm chuyện gần đây luôn mơ ác mộng, rất có thể bà ta đã phát hiện có người đang báo thù họ, nên muốn thôi việc về nhà giữ mạng. Nếu bị đe dọa, bà ta nên gặp Lâm Tự Sâm bàn cách giải quyết ngay lập tức mới phải, tôi nghiêng về bà ta chủ động nộp đơn xin thôi việc hơn.”

Việt Tinh Văn cũng nghĩ vậy, Giang Bình Sách nghĩ giống cậu cũng giúp cậu tự tin với suy luận của mình hơn, cậu gửi tin nhắn vào kênh nhóm: “Ai phụ trách phòng nhân sự thế? Đi theo xem rốt cuộc Trần Tú Mai có vấn đề gì.”

Tần Miểu đáp: “OK, tôi đang đi theo.”

Việt Tinh Văn hỏi tiếp: “Lâm Tự Sâm đi làm chưa?”

Gần như ngay khi tin nhắn của Việt Tinh Văn xuất hiện, cửa phòng thí nghiệm mở ra, một người đàn ông đeo kính gọng bạc, mặc áo blouse trắng rảo bước vào phòng, sắc mặt ông ta lạnh lùng nghiêm khắc, ông ta đi tới trước mặt Tân Ngôn và Kha Thiếu Bân, đưa một tập tài liệu cho Tân Ngôn, nói: “Hôm nay hai cậu tranh thủ thời gian thí nghiệm cho xong, rồi nộp số liệu cho tôi.”

Tân Ngôn nhận tài liệu, đáp: “Tôi biết rồi, chủ nhiệm.”

Kha Thiếu Bân ngồi cạnh cậu ta còn không dám thở mạnh, đến khi Lâm Tự Sâm xoay người ra khỏi phòng thí nghiệm, Kha Thiếu Bân mới đẩy kính, nhỏ giọng nói: “Ổng bảo cậu làm thí nghiệm gì thế?”

Tân Ngôn cúi đầu lật tài liệu, nói: “Chế tạo axit flohydric, cùng với đo nồng độ axit flohydric hòa tan kim loại… Thí nghiệm này không khó làm. Hẳn là mục cho điểm sinh viên Hóa trong bài thi.”

Kha Thiếu Bân gật đầu, “Ò, giống như nhiệm vụ phụ NPC giao cho trong game đúng không? Nếu chúng ta không hoàn thành thí nghiệm này cũng không ảnh hưởng đến kết quả. Nếu hoàn thành thì sẽ được cộng điểm?”

Tân Ngôn quay sang nhìn cậu, “Có thể hiểu như vậy.”

Kha Thiếu Bân được cậu ta công nhận xong cười tươi như hoa, xắn tay áo lên hỏi: “Tớ giúp được gì không?”

Tân Ngôn dời mắt khỏi mặt cậu, lạnh lùng nói: “Cậu đừng quấy, ngồi bên cạnh là được.” Nhận ra giọng nói của mình lạnh lùng quá, Tân Ngôn dừng lại một lát, lại nhỏ giọng bổ sung: “Khi chế tạo axit flohydric cần dùng axit sunfuric đậm đặc, khi làm khí nghiệm có tính nguy hiểm nhất định, người không chuyên nên cách xa chút, đỡ đụng phải hóa phẩm không nên đụng nào đó.”

Kha Thiếu Bân lập tức đặt mông xuống một chỗ cách bàn thí nghiệm ba mét, cười nói: “Hiểu rồi! Không quấy rầy cậu đã là giúp đỡ lớn nhất rồi. Tớ ngồi vầy đủ xa chưa? Nếu chưa đủ thì tớ ngồi xa tí nữa cũng được.”

Tân Ngôn: “…”

Thằng nhóc này, đúng là lúc nào cũng tự tìm niềm vui được.

Tân Ngôn nhướn mày, nói: “Cậu tiếp tục hack mạng nội bộ nhà máy tra hồ sơ đi, chuyện thí nghiệm để tôi lo.”

Kha Thiếu Bân ra dấu OK, rồi lấy laptop của mình ra.

Tân Ngôn đeo găng tay, bắt đầu làm thí nghiệm một cách tuần tự, Kha Thiếu Bân thì vùi đầu gõ máy tính, hai người ai làm việc nấy, đều rất nghiêm túc.

Không lâu sau, Kha Thiếu Bân đã gửi tin nhắn trả lời Việt Tinh Văn: “Lâm Tự Sâm giao cho bọn tớ một thí nghiệm, nhìn vẻ mặt ông ta vẫn bình thường lắm, không giống như biết chuyện Trần Tú Mai từ chức. Văn phòng của ông ta ở bên cạnh, sau khi vào văn phòng thì chưa ra ngoài lần nào.”

Việt Tinh Văn hỏi: “Giờ ai không có việc cần làm có thể qua bên kho xem thử thế nào.”

Hứa Diệc Thâm chủ động nói: “Anh đi cho. Hôm nay anh với Tiểu Niên trực đêm, ngày nghỉ, tiện qua bên kho lượn một vòng, nói chuyện với hai nhân viên quản lý kho xem sao.”

Giang Bình Sách nhắc nhở: “Hai người cẩn thận, hỏi đừng lộ quá, không người ta sẽ nghi ngờ.”

Hứa Diệc Thâm đáp: “Đã biết.”

Một lát sau, Tần Miểu lên kênh nhóm báo cáo tình hình điều tra chuyện từ chức của Trần Tú Mai: “Trần Tú Mai đến văn phòng sếp Trương, tôi đi ngang qua nghe bọn họ nói chuyện, sếp Trương khuyên bà ta suy nghĩ thêm, nhưng thái độ của Trần Tú Mai rất cứng rắn, bà ta nói sức khỏe ngày càng kém, chỉ muốn về nghỉ ngơi một hai năm, sau đó tìm việc khác nhàn hạ.”

Việt Tinh Văn hỏi: “Cảm xúc của bà ta thế nào?”

Tần Miểu đáp: “Nghe giọng rất bình thường, không có vẻ hoang mang, sợ hãi, ngược lại rất bình tĩnh, giống như đã suy nghĩ rất lâu rồi mới quyết định.”

Việt Tinh Văn và Giang Bình Sách nhìn nhau, nỗi nghi hoặc chợt dâng lên trong lòng.

Tần Miểu nói tiếp: “Sau khi Trần Tú Mai ra ngoài, tôi mượn cớ lẻn vào văn phòng sếp Trương, nhìn thấy đơn từ chức của bà ta, đơn xin này không giống mấy đơn từ chức lần trước lắm, tôi có chụp lén một tấm, gửi cho mọi người xem.”

Hình ảnh Tần Miểu gửi đến xuất hiện trong nhóm chat do Việt Tinh Văn lập, cô để điện thoại sau lưng chụp trộm, góc độ hơi lệch, mọi người phải nghoẹo đầu 90 độ mới đọc được, Việt Tinh Văn nghiêng đầu đọc kỹ rồi nói: “Viết tay toàn bộ, nét chữ rất chỉn chu, cũng không có chỗ nào tô xóa, xem ra không phải viết vội viết vàng.”

Giang Bình Sách nói: “Ba đơn từ chức trước đều là đánh máy, chỉ có phần chữ ký là ký tay. Còn đơn của Trần Tú Mai là viết tay toàn bộ, vậy chứng tỏ suy đoán vừa rồi của chúng ta là đúng. Bà ta nhận ra mình sẽ gặp nguy hiểm nên muốn chủ động nghỉ việc, rời khỏi chốn thị phi này.”

Việt Tinh Văn gật đầu, “Vậy nên dù bà ta thấy lo sợ, nhưng ngoài mặt vẫn cố gắng tỏ ra bình tĩnh, viết một tờ xin thôi việc hoàn chỉnh, bình tĩnh giải thích lý do trước mặt cấp trên, làm vậy là vì không muốn các đồng nghiệp nghi ngờ. Tôi đoán, bà ta đã xếp xong hành lý rồi, sẽ rời khỏi nhà máy trong hôm nay.”

Quả nhiên, Tần Lộ trả lời: “Bà ta đến phòng tài vụ kết toán lương tháng này rồi. Đúng là biểu cảm rất bình tĩnh, còn tươi cười chào bọn tớ nữa, có người hỏi sao bà ta từ chức, bà ta nói do sức khỏe, muốn về nhà nghỉ một, hai năm.”

Tần Lộ dừng một lát, lo lắng nói: “Hôm nay đúng vào cuối tháng, bên tài vụ làm thủ tục nhanh lắm, tháng sau sẽ gửi thẳng lương vào tài khoản của bà ta. Xem ra bà cô Trần Tú Mai này sẽ rời khỏi nhà máy trước trưa nay. Liệu bà ta có giống ba người trước, vừa từ chức xong bốc hơi luôn không?”

Tần Miểu lạnh lùng nói: “Nếu vậy, rất có thể hung thủ sẽ ra tay với bà ta.”

Kha Thiếu Bân tích cực đề nghị: “Chúng ta có cần bảo vệ bà ta không? Đi theo bà ta chờ hung thủ xuất hiện?”

Trác Phong bất đắc dĩ nói: “Chắc chắn thư viện không để chúng ta đụng mặt hung thủ khi gây án đâu, chẳng khác nào viết luôn đáp án lên đề thi! Anh đoán trong thời gian thi chúng ta không thể rời khỏi nhà máy đâu, vậy nên một khi Trần Tú Mai ra khỏi nhà máy, chúng ta không thể nhúng ta vào kết cục của bà ta.”

Lưu Chiếu Thanh cũng nói theo: “Chứ gì, hồi khoa Y ban đầu cũng thế mà, hung thủ gây án nửa đêm, vậy nên cứ đến đêm là thư viện kéo tất cả thí sinh sang một không gian khác đánh boss, tránh thí sinh thức đêm, ôm cây đợi thỏ bắt hung thủ. Chắc chắn nhà máy hóa chất này cũng có hạn chế, không cho chúng ta tới một vài chỗ.” Anh nói, “Tiểu Hứa, mau cử phân thân của em lượn một vòng xem có ra ngoài được không.”

Hứa Diệp Thâm cười tít mắt, “Đã biết, năm anh em của em hành động ngay.”

Ban ngày, công nhân viên trong nhà máy đều làm việc ở văn phòng, phân xưởng, Hứa Diệc Thâm và Chương Tiểu Niên trực đêm, được nghỉ ngày, vậy nên hai người đi quanh nhà máy cũng không bị chú ý nhiều lắm.

Hứa Diệc Thâm phân bào nhanh chóng chạy ra cửa nhà máy, quả nhiên anh nghe được thông báo: “Cảnh cáo, thí sinh vui lòng không tự ý rời khỏi trường thi, nếu không sẽ đánh trượt.”

Hứa Diệc Thâm dừng lại, thông báo trên nhóm chat: “Quả nhiên là bị cảnh cáo. Nhà máy hóa chất là trường thi, thí sinh không được ra khỏi đây.”

Anh gõ xong câu này, bỗng nghe thấy tiếng bước chân gần đó. Hứa Diệc Thâm quay lại, thấy Trần Tú Mai xách vali hành lý rảo bước đi về phía cổng.

Hứa Diệc Thâm vội vàng nói: “Toi rồi, Trần Tú Mai quá nhanh quá nguy hiểm, có cần cản bà ta không?”

Việt Tinh Văn lập tức quyết định: “Cản lại!”

Hứa Diệc Thâm lập tức phân bào thêm một người nữa, di chuyển ra sau lưng Trần Tú Mai, vỗ nhẹ lên vai bà ta, cười nói: “Cô Trần ạ, chào cô.”

Trần Tú Mai cảnh giác quay đầu, bỗng đụng phải ánh mắt cười híp lại của một anh chàng đẹp trai.

Trần Tú Mai: “??”


Chương 234

6 Replies to “[Thư Viện] Chương 233”

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s